Mùa xuân đi, qua ban công rất khẽ
lá non kia chưa kịp gọi tên ai
Mình ngồi đó, nghe một điều gì đó rất cũ
như thể đã từng có ai ở lại
Nhưng rồi thôi, gió mang đi mất rồi…
Mùa xuân đi, qua ban công rất khẽ
lá non kia chưa kịp gọi tên ai
Mình ngồi đó, nghe một điều gì đó rất cũ
như thể đã từng có ai ở lại
Nhưng rồi thôi, gió mang đi mất rồi…